Chồng tôi sợ vợ.

Một ngày tháng 5, 2008

Đêm hôm qua ngủ nằm mơ thấy đi vườn đào, giật mình thức giấc tôi thủ thỉ với ox "em nằm mơ thấy tụi mình đi hái đào, làm giờ thèm đào quá". Vậy là sáng nay ox dậy sớm, chạy ra siêu thị mua cho tôi vài trái đào, đem về bỏ tủ lạnh. Vô tới sở làm ox gọi điện về đánh thức tôi dậy "em ơi dậy chưa, dậy ăn đào anh mua để tủ lạnh rồi". Tôi chạy ra, cầm trái đào mà thấy hình trái tim. Một ngày mới với tình yêu của ox, thật nhẹ nhàng.

Ngày đầu tiên em tôi qua, đã tự nói với lòng là không nên mua quần áo cho nó, vì nó tuổi đang lớn đồ chỉ mặc được vài tháng, mua ở đây thì uổng quá, tiền đó để dành dẫn nó đi chơi còn sướng. Vậy mà vẫn sắm. Ba anh em đi vô shopping mall, kế bên hàng giày dép của đứa em thấy mấy đôi sandal của đàn ông đang onsale, thiệt rẻ mà thiệt đẹp, chỉ $18. Quá đẹp! Quá rẻ! Tôi kêu ox "thôi anh lấy 1 đôi đi, rẻ mà đẹp quá xá" Ổng cũng khoái lắm. Vậy là hai anh em, mỗi người 1 đôi. Sau khi đi 1 vòng, nhìn lại tôi thấy giật mình, giỏ quần áo của em tôi vừa giày dép, vừa quần áo vừa nón vớ gần 20 món "cha, nhiêu đây chắc cũng hơn $200, bộn tiền đây" Thấy tôi đứng check lại giỏ quần áo của thằng em coi cái nào nên lấy cái nào nên bỏ, ox tới "thôi anh không lấy đôi dép đâu, anh có 2 đôi dép rồi, bỏ lại mua đồ cho Bo đi". Ừ, đúng là ox tôi có 2 đôi dép thiệt, hai đôi cho 4 năm. Hồi trước khi cưới tôi, ox ham sắm đồ lắm, giày dép 1 tủ 8-9 đôi, áo khoác áo len phải đựng 1 tủ riêng mới nổi, toàn đồ hiệu. Mà giờ, không dám mua 1 đôi dép onsale $18.

Những ngày đầu tiên tôi qua Mỹ, tôi xài tiền như triệu phú, thích cái gì mua cái đó, cứ thẻ đó mà cà. Từ xưa giờ sống với ba mẹ, ba mẹ khó, tiền chỉ vừa đủ ăn sáng ít khi dư để mua sắm. Qua đây lần đầu tiên được nắm tiền trong nhà, thêm nữa vì mới qua tôi chưa biết giá trị đồng tiền bên này, vì cà thẻ, cà hoài không thấy hết, vậy lo gì. Cuối tháng ox lặng lẽ tính tiền thẻ, chuyển tiền qua chỗ này chỗ kia ráng trả bớt nợ mà tôi không bao giờ biết. Làm sao tôi biết được khi tôi lúc đó giống như người ở trên mây, sắm đồ hoài mà ox không nói 1 tiếng, còn phụ lựa đồ, còn khen đồ đẹp, hợp với tôi. Qua đây được 6 tháng, tôi bắt đầu nhớ VN và gia đình, tôi khóc ngày khóc đêm. ox thấy tôi khóc và buồn phiền hoài, xót ruột nên ổng kiếm cách nào lãnh gia đình tôi qua đây chơi với tôi "chứ cho em về VN thăm nhà bây giờ em đòi ở lại luôn bỏ anh thì không được" Vậy là nợ mặc nợ, 2 tuần sau cả gia đình tôi 6 người đã có mặt ở Mỹ. Ba tôi qua đây thấy ở nhà mướn, ông la "tụi bây lương cao như vậy, khá như vậy mà không chịu mua 1 cái nhà cho có chỗ ở vững chắc là sao" làm tôi chợt nhớ ra là tôi đi sắm đồ bấy lâu nay mà quên sắm cho mình cái nhà. Lúc đó tôi nghĩ "à há, mua nhà thì mua nhà". Tôi kêu ox tôi "ba la nói em hổng có cái nhà, mình nên mua nhà đi anh" thì lúc đó tôi mới biết là chẳng những tụi tôi không còn tiền dư mà còn đang thiếu nợ $20-$30k. Tôi như từ trên mây rớt xuống địa ngục. "Sao anh hổng nói em? - Nói chi, thì để em vui, ai hổng có nợ, từ từ mình trả cũng đâu có sao" Không biết tôi so sánh vậy có thấy kìa không nhưng thật ra lúc đó tui nghĩ thì ra hồi đó giờ chỉ có mình tôi là sống trên mây, còn ox tôi, tự nhấn mình xuống địa ngục, để nâng vợ anh lên trời.

ox tôi từ ngày quen nhau tới giờ, gần 4 năm trời không hoa, không lời hoa mỹ, mà anh dành tặng tôi cả tấm lòng, cả cuộc đời của anh. Tôi còn nhớ thời gian tôi còn ở VN, ox không tặng tôi quà, không tặng tôi vàng vòng như những VK khác mà ox chỉ tặng tôi 2 bài hát cũng như lời của anh hứa với tôi "If you want you can win" và "Right here waiting for you" Và bạn có tin không, trong suốt 4 năm trời, ox tôi luôn luôn làm đúng như lời anh hứa, như bài hát mà anh đã hát tặng tôi trong khi hai chúng tôi xa cách. Trong 4 năm chung sống, chúng tôi cũng có nhiều lần cơm không lành, canh không ngọt và tôi lúc đó chỉ vừa 20 nên cũng có nhiều lần chơi ngông khi giận dổi. ox tôi nói điều anh sợ nhất là một ngày, đi làm về huýt sáo rát cổ mà không thấy tôi tươi cười chạy ra đón. Vậy mà người vợ cưng của anh đã vài lần chạm tới nỗi sợ đó của anh, tôi cuốn gói bỏ đi lang thang để "hù cho ổng sợ, đi kiếm cho biết tay" Mà bạn biết cuối cùng ox tôi đã làm cách nào để tôi chịu trở về không? ox tôi biết vợ ổng còn trẻ con và ham ăn lắm, nên anh nhắn tin (vì khi giận tôi không bắt điện thoại của ox) anh rủ đi ăn "lên SF ăn cháo chợ Tàu hôn em, giờ này happy hour em hay nói rẻ em khoái kìa - đi ăn cua rang muối hôn em, mình kêu 2 con cua cho em ăn 1 mình cho đã luôn - thèm vịt quay hôn em, mình đi qua khu Milpitas ăn mì vịt quay và cơm vịt quay với cải hấp đi,......" vậy là trong vòng 1h anh sẽ nhận được địa chỉ motel vợ đang ở, để tới rước đi ăn. ox sợ tôi bỏ nhà đi, cho nên mỗi lần tôi nổi nóng, gom quần áo chuẩn bị đi thì ổng "xung phong ra khỏi nhà" vì ổng sợ tôi đi đêm hôm có chuyện nguy hiểm. Vậy là ổng "bỏ nhà đi" và xuống xe ngủ bất kể mùa nào giờ nào. Một lần, khi dẫn chó đi toilet buổi tối, đi ngang bãi đậu xe, tôi mới phát hiện ổng nằm co ro trong xe ngay mùa đông, thấy tội quá nên kêu về. Tôi hỏi ổng "sao anh hổng ra motel như em hay tới nhà bạn ngủ", ổng nói 1 câu tôi không bao giờ quên "tới nhà bạn rủi nó rủ anh đi chơi, em biết rồi em trách anh "đang bị giận mà còn tâm trí đi chơi", với lại ra motel hay tới nhà bạn ngủ rồi em đâu có biết anh ở đâu mà em kêu về, cho nên anh nằm dưới xe cho em dễ kiếm"

Trước khi cưới, tôi cũng như nhiều người con gái khác, thủ sẵn trong mình nhiều "bí kiếp", nhiều mánh khóe để đối phó với chồng. Tôi đã chuẩn bị tinh thần cho "cuộc chiến vợ chồng" rồi vì ai cũng nói quan trọng là mấy năm đầu, chứ nếu không thì suốt đời mình bị chồng hành. Thời gian đầu, mặc dù anh vẫn tốt với tôi, tôi cũng còn chưa buông "vũ khí, tuyệt chiêu" vẫn còn cảnh giác không biết ổng sẽ dở trò gì, hư hỏng ra sao như lời mọi người nói "sau khi cưới thì khác"Vậy mà ở với anh được gần 4 năm, tôi chưa có dịp xài bí kiếp nào cả vì "chồng tôi đã tự nhiên sợ vợ". Nhiều khi nhìn lại, tôi thấy tôi đã trở thành 1 con người khác, 1 người vợ khác, khác với người vợ tôi đã tính sẵn trước khi cưới, từ con cọp tôi đã dần dần biến thành con mèo nhỏ, rúc trong tay ox. Do tôi là người biết tự giác, là người vợ tốt bẩm sinh, do chồng tôi sợ vợ nên tôi không cần giở vũ khí hay do ox tôi xài tuyệt chiêu chinh phục tôi, mà tôi không hay????

Tặng ox, hi vọng 1 ngày nào đó ox sẽ đọc hiểu được những gì em viết và hé lộ cho em biết "tuyệt chiêu" của ox.

Comments: 3

#3 Authenticated User Ngoc Han wrote on Thursday, August 13, 2009 at 10:37 AM

Hi chị Thảo Tâm, em cám ơn chị đã ghé thăm cái nhà chòi của vợ chồng em và bỏ chia sẻ suy nghĩ của chị nữa. Ox em hơn em 7 tuổi đó chị, cộng thêm anh phải tự lập từ hồi nhỏ xíu nên ảnh chững chạc và hiểu biết hơn em. Khi em viết bài viết này, thật ra em viết trên 1 forum, chỉ là muốn tâm sự với bạn bè ở đó cộng thêm muốn "chọc" mọi người nên em mới để tựa bài viết như vậy. Em nghĩ có thể lúc đầu mọi người đọc cái tựa thì thấy hơi shock và bực 1 chút nhưng sau khi đọc hết bài viết thì sẽ hiểu ra chính xác nghĩa của cái từ "sợ vợ" nó thâm thúy như thế nào, cái cách "sợ vợ" của ox em nó cao tay ấn cỡ nào. Nhưng có nhiều người viết mail phản hồi góp ý với em là đổi title, có người chưởi em, có người nói em đã sai lầm khi đánh giá cao người đọc mà để cái tựa "phải gợi nhiều suy nghĩ" như vậy. Và tất nhiên cũng có nhiều người đọc và hiểu em, hiểu cái hàm ý sâu xa trong cái title và trong bài viết của em, trong đó có ox em, gia đình và bạn bè em nữa. Cho nên, em vẫn để cái title đó, vì em nghĩ mỗi bài viết, mỗi câu mỗi chữ đều phản ánh tính cách, tâm tư của người viết. Nếu đổi chỉ đổi lại cho nhẹ mắt người đọc, có thể mọi người sẽ có thiện cảm với em hơn về bài viết này, nhưng đó không còn là em nữa. Cám ơn chị 1 lần nữa, đã viết thẳng ra đây ý nghĩ của chị, để em có dịp giải thích thêm (ở đây) cho mọi người hiểu "sự thật đằng sau cái title" ^_^

#2 Tha?o Ta^m wrote on Thursday, August 13, 2009 at 6:34 AM

De^? thu*o*ng la('m.

Cha('c ox em lo*'n tuo^?i ho*n em nhie^`u la('m pha?i kho^ng? Chi. mu*`ng du`m cho em la` em so*'m nha^.n ra mi`nh co' ngu*o*i` cho^`ng to^'t va` stop ca'i ngo^ng cu?a mi`nh tru*o*'c khi too late. Ca'i title "Cho^`ng tui so*. vo*." i't nhie^`u gi` cu~ng tha^'y cho^`ng em so*. vo*. thie^.t va` em co' pha^`n thie^'u to^n tro.ng cho^`ng em mo^.t chu't. Ne^'u em co' the^? du`ng "ca'ch da.y vo*. cu?a cho^`ng tui" hay la` "cho^`ng tui da.y vo*." thi`la`m cho ngu*o*`i ddo.c to^n tro.ng cho^`ng em ho*n. Va`i lo*i` tha^.t lo`ng mong em ddu*`ng gia^.n.

Chu'c vo*. cho^`ng em ma~i ma~i ha.nh phu'c.....

#1 yedc wrote on Tuesday, June 3, 2008 at 4:48 AM

Hay lam, con nguoi that la thong minh

Comment

No HTML is allowed. Numeric entity refs (&#nnnn;) are supported. Use {{{ and }}} to delimited preformatted sections. Items noted by * are mandatory.

Identify yourself

All new comments are moderated for spam protection. Email addresses are visible only to the entry owner and administrators.

  • Use AccessKey-P to Preview and AccessKey-S to Post